Tôi thấy mình đang ngồi trên một chiếc xe vận tải quân sự với khoảng năm người lính. Chiếc xe không có tài xế, nhưng nó vẫn đang tiến về phía trước. Một sĩ quan tôi quen đang ngồi cạnh tôi. Anh ấy là một trong những người bạn của tôi khi tôi còn trong quân đội. Rồi đột nhiên một chiếc xe bọc thép quân sự vượt qua, vượt lên trước xe chúng tôi, ném một sợi dây sắt vào chúng tôi để buộc vào chiếc xe vận tải nhỏ của chúng tôi và bắt chúng tôi lại. Tôi không muốn dùng sợi dây này, nhưng đột nhiên người bạn sĩ quan của tôi lấy sợi dây sắt và buộc vào xe vận tải chúng tôi đang đi, thế là xe của chúng tôi bị xe bọc thép quân sự kéo đi và tôi không thể trốn thoát được nữa. Con đường chúng tôi đang lái xe là hai làn xe cho đến khi chúng tôi đến một con đường một làn xe thì một cơn bão cát nổi lên khiến xe bọc thép của quân đội không thể tiếp tục tiến về phía trước và cũng ngăn cản xe vận tải chở tôi và những người lính tiếp tục tiến về phía trước. Cơn bão cát này có lợi cho tôi vì nó đã ngăn cản xe bọc thép hoàn tất việc bắt giữ tôi vì xe bọc thép biến mất sau đó và xe vận tải chở tôi và những người lính đang đi được giải thoát và những người lính đi cùng tôi trên xe bắt đầu tụng kinh Chúa thật vĩ đại nhiều lần và tôi lặp lại với họ Chúa thật vĩ đại trong niềm vui vì sự tự do của chúng ta ngoại trừ người bạn của tôi, một sĩ quan ngồi cạnh tôi khi tôi đổ lỗi cho anh ta vào cuối thị kiến và tôi nói với anh ta rằng anh đang giao nộp tôi nhưng anh ta vẫn im lặng